Những ngày sau đó hắn chưa bao giờ quên đi trách nhiệm của mình dù chỉ một ngày.
Trách nhiệm này giống một cục đá nặng ngàn tấn dính chặt trên ngực hắn, mấy trăm năm trôi qua vẫn không lỏng ra chút nào.
Cho đến bây giờ, đôi khi hắn sực tỉnh giấc vào ban đêm, hai chữ đầu tiên hắn nhớ đến là “Yêu vương”, thứ hai mới là “Tư Ninh”.
Bắc Tư Ninh bực bội đá bàn trà nhỏ, vùi mình trên ghế sofa, tóc tai tán loạn.
Phiền quá.
Đàn em cũng chẳng được gì.
Cho cái tập đoàn Galaxy kia nổ đi.
***
Mấy ngày gần đây của Lưu Ngân Hà phải nói là bận tối mày tối mặt, cổ phiếu của tập đoàn giảm mạnh, trên mạng thì bị chửi không còn gì để nói, đây có thể nói là lần đầu tiên bọn họ bị chửi nhiều đến thế này.
Khóe mắt hắn càng ngày càng trễ xuống, quầng thâm dưới mắt đậm đến mức làm người khác tưởng đó là phong cách trang điểm mới của hắn, sụt không biết bao nhiêu ký. Hắn không tài nào tưởng tượng được một chuyện nhỏ như con kiến có thể kéo cả cơn bão đổ bộ vào tập đoàn.
Mấy người này ăn no rửng mỡ rảnh quá không có chuyện gì làm hay gì, mèo bất tử hay sao mà thấy mèo chết cái nhảy đong đỏng lên vậy!?
“Méo!” Lưu Ngân Hà đi xuống lầu, chân vô tình đạp lên đuôi con mèo đang nằm nghỉ ngơi trên cầu thang, tiếng kêu thảm thiết của con mèo khiến Lưu Ngân Hà hụt chân lăn thẳng xuống cầu thang.
“Meo…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894981/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.