Văn Tranh hít sâu.
Bình tĩnh. Một khi quyết định nuôi mèo, thì phải chuẩn bị tâm lý đồ đạc nhà mình sẽ bị nó phá hư.
Sáng nay Đại Hắc còn trông có vẻ rất thích cái kính chủ cửa hàng kia tặng, anh mới ra ngoài có chút xíu, trở về nó đã hết thích. Thậm chí còn vứt nó lăn long lóc trên mặt đất.
Mèo đúng là thứ sinh vật sáng nắng chiều mưa trưa bình thường!
Làm sao, mày còn dám nhìn tao? Mày thử có ai đó phá đồ mày coi mày vui nổi không? Mày cảm thấy mày vô tội lắm hả?
Mày cho là mày dùng ánh mắt vô tội đó nhìn tao thì tao sẽ tha cho mày hả?
Tao nhìn giống mấy người dễ mềm lòng lắm sao?
Văn Tranh vẫy vùng trong lòng, đứng ngay mép giường trừng nhau với con mèo, Đại Hắc dời mắt đi trước, thờ ơ nâng đuôi, dùng cái đuôi bông xù của mình quấn cổ tay Văn Tranh.
Văn Tranh: "..."
Tê dại. Điện giật. Anh là ai anh đang ở đâu đây.
Con mèo này không có chút hối cải nào, thừa lúc Văn Tranh nhặt mắt kính kia lại lại gần móc một cái, mắt kính lại rớt xuống giường.
Nó dịch sang một bên, cực kì hào phóng để trống một bên gối cho Vân Tranh, thu lại móng vuốt, co người lại còn một nhúm, ngoan ngoãn nằm gọn trong khu vực cảm ứng của kính 3D, còn ti hí nhìn xem phản ứng của Vân Tranh.
Cứ như đang nói: Tuy rằng cái kính này tệ xỉu, còn rách nát nhưng mà bổn đại miêu vẫn có thể miễn cưỡng tha thứ cho cái tên ngốc không hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073860/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.