Giờ phút này, thị trấn trung tâm khu A của << Đào Sát >>.
Sân chuẩn bị rộng lớn, ngựa xe như nước áo quần như nêm, phút nào cũng xuất hiện màn lướt qua nhau lần thứ sáu mươi, tiếng rao hàng và tiếng cò kè mặc cả vang lên hết lần này đến đợt khác.
"Hồi nãy acc 13 cách cậu xa như vậy mà cậu dùng kiếm chém là đang chém heo hả!?"
"Mẹ nó cậu ném lựu đạn ném sao sắp trúng mặt tui rồi, không lùi để cậu nổ tui hả!?"
"Thao tác tệ như vậy sao còn chưa out đội?! Ngu thì ngu nó vừa vừa phải phải thôi chứ ngu quá ai chịu nổi!! Cút ra xa xa kia mà đứng, đừng có để sự ngu si đần độn của mày dính vào ông đây!"
"Cút!"
....Còn có cả tiếng cãi nhau.
Mặt trời đã leo tới đỉnh đầu, tỏa ra thứ ánh nắng chói chang chiếu xuống mấy tòa nhà thấp bé trước mắt khiến bóng của chúng liền thành một mảng lớn, không biết điều này có ẩn ý gì không. Cái tòa nhà cao nhất cũng chỉ có hai tầng thêm một cái mái ngói màu đỏ chót, siêu cấp kỳ dị. Thoạt nhìn thì trông rất giống kiến trúc từ cái thuở thế giới còn chưa biết tới "cách mạng công nghệ".
Người đàn ông tóc dài bối rối đứng giữa sân chuẩn bị, nhìn trái nhìn phải, lắc lắc tay chân, sững sờ múa máy động tác tiêu chuẩn của tân binh mới vào nghề. Hình như gã không quen lắm với tay áo ngắn của áo thun mình đang mặc, trên cánh tay trắng nõn nà là những đường vân rất đẹp, nhưng gã cứ chốc chốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073859/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.