Thầy Tạ Minh chạy xe chầm chậm trên con đường dọc bờ đê lộng gió. Đã rất lâu, thầy chưa đi lại con đường này. Từ khi học phổ thông có theo bạn xuống dưới vùng này chơi. Lúc ấy, vùng đất này còn hoang sơ, cỏ lau rậm rạp, bạt ngàn khoai sắn. Những mái nhà tranh cũ kĩ khép nép sau tàn cây. Không ngờ chỉ mấy năm thôi, cả vùng đất lại thay đổi nhanh chóng như vậy. Đường sá mở rộng thênh thang dập dìu xe cộ. Nhà cửa mọc lên san sát, nguy nga như phố thị. Công trình nhà máy xây dựng ầm ầm, ngổn ngang bê tông, máy móc. Thầy quẹo xe vào con đường làng, cố dò tìm trong trí nhớ nhà mấy người bạn cũ. Thầy đang có ý định mở một trung tâm toán - tin học - ngoại ngữ, thành thử đang cố gắng tìm vị trí nào thuận lợi. Nghe mọi người bảo khu này đang phát triển nhanh, thầy làm chuyến khảo sát xem sao. Dừng xe dưới hàng dừa xanh mát, những tàu lá đung đưa vẫy gọi mời chào, thầy dừng lại hỏi thăm một người phụ nữ đang rải thóc cho gà ăn:
- Chị vui lòng cho em hỏi thăm nhà anh Huấn con bác Tịnh có gần đây không ạ?
Người phụ nữ ngẩn ra một lúc rồi trả lời:
- À, cái cậu Huấn ấy học ra trường rồi nghe đâu lập nghiệp ở luôn trên thành phố. Mấy nay bác Tịnh lên thăm vợ chồng cậu ấy, không có ở nhà.
Thấy thầy đứng tần ngần, người phụ nữ vui vẻ:
- Em vào nhà nghỉ uống nước tí, chắc ở xa mới đến phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoc-nguoc-dong/2892423/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.