Tôi đi theo người đàn ông đến một quán cafe gần bệnh viện. Người đàn ông dẫn tôi vào trong một phòng kín trên tầng hai. Khi tôi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì một người đàn ông trung tuổi từ ngoài bước vào. Bộ âu phục trên người phẳng phiu, dáng đi rất thong thả, cũng rất đạo mạo. Tôi không tự chủ được liền đứng dậy vì thế cũng rất dễ dàng thấy được tướng mạo của người đang bước tới. Bất giác tôi lại cảm thấy gương mặt này có chút quen quen, nhưng không nhớ ra mình đã gặp ở đâu rồi. Nhìn kỹ một chút, tôi bỗng giật mình vì phát hiện ông có nhiều điểm giống với Quân. Ông đi đến trước mặt tôi, cất giọng nói rắn rỏi và uy nghiêm:
– Cô ngồi xuống đó đi.
Tôi khẽ gật đầu chào rồi lịch sự ngồi xuống. Đầu óc tôi vận động hết công suất, nghĩ tới khả năng có lẽ đây chính là bố của Quân. Sau đó ông cũng ngồi xuống đối diện tôi, hai người vệ sỹ gương mặt lạnh lùng đứng phía sau ông. Trong lúc tôi đang không biết nói gì thì ông chủ động lên tiếng:
– Tôi nghĩ chắc cô cũng đang lờ mờ đoán trong đầu tôi là ai. Tôi là Phạm Thiếu Đông, bố của Phạm Thiếu Quân.
Mặc dù đã dự đoán trong đầu rồi nhưng khi nghe ông nói vậy tôi vẫn không tránh khỏi tâm trạng lo lắng và hồi hộp. Từ trước đến giờ tôi đã xem rất nhiều bộ phim điện ảnh, đọc rất nhiều bộ truyện ngôn tình, có rất nhiều tình tiết mẹ nam chính đến gặp nữ chính chứ chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nua-doan-duyen/2587032/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.