Bảo bối, nói cho anh biết, em có sai hay không? Hử?"
"Ừm..." Lúc này Hạ Du Huyên không nghe được rõ người đàn ông đang nói cái gì,cô chỉ biết, người đàn ông này đối với cô mà nói chính là một loại độcdược, làm cho người ta hãm sâu trong đó.
"Bảo bối, trả lời anh." Người đàn ông nói tiếp, độ mạnh yếu trên tay đột nhiên tăng thêm.
Đau, con ngươi màu hồng trong suốt, ủy khuất nhìn người đàn ông "Hàn, em sai rồi."
"Sai ở đâu? Hả?" Lãnh Liệt Hàn nhíu mày, độ mạnh yếu trên tay giảm xuống rõ ràng.
"Em. . . Ừ. . . Sai. . . Ừ. . . Hàn, đừng, nhẹ chút." Hạ Du Huyên nhíu lại đôi mày thanh tú, lắc lắc đầu nhỏ.
"Ừ hừ, nói, sai ở đâu?" Người đàn ông âm trầm. Tay lại càng không chút kiêng kỵ vuốt ve địa phương đã sớm ướt át.
"Ừ.. Sai, sai ở chỗ không nên... Ừ... Không nên nhìn . . . Ừ. . . đàn ông."Hạ Du Huyên vừa mới nói xong, người đàn ông liền nhấp một cái, lập tứcthỏa mãn cô nhóc phía dưới.
"Ừ, còn có lần sau không?"
"Ừ hừ.... Không, không dám, không có không có. A ừm..." Cái miệng nhỏ nhắn của Hạ Du Huyên tràn ra những nốt nhạc êm tai.
Người đàn ông hưng phấn vọt mạnh "Bảo bối, em là của anh. Chỉ có thể là của anh." Phía dưới dùng sức, chạm đến nơi cuối cùng.
"A... Hàn, chậm, chậm... A ừ... Quá, quá sâu, a..." Hạ Du Huyên khóc cầu xin tha thứ.
Nhưng mà người đàn ông không có để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096525/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.