"Được rồi. Ta buông. Ngươi thả hắn ra." Khuynh Y cuối cùng cũng quyết định Tần Ngọc nói đúng, bản tính con người không thể nói thay là thay được. Khuynh Y cũng vậy. Dù cô mạnh mẽ hơn, nhưng sự ngây ngô đầy tình thương dành cho người mình quan tâm ấy sẽ không thay đổi.
"Ha, Khuynh Y hóa ra cô cũng chỉ có vậy. Ta còn tưởng cô sẽ thông minh hơn trước chứ."
"Tần Ngọc, ta không giống cô. Ta sẽ không bao giờ phản bội lại bạn bè mình."
Tần Ngọc hừ lạnh một tiếng. "Thế thì sao nào, không phải hiện giờ thấy tôi sống tốt như vậy nên cô mới ghen tị sao."
Khuynh Y nhếch môi khinh bỉ. Cô thật sự không hiểu được Tần Ngọc nữa rồi. Quả thực là hết thuốc chữa.
Thấy Khuynh Y bỏ súng xuống, đám cảnh sát lao vào còng lấy tay cô, dẫn đi.
Băng qua sân tập trung của trại, đám người dẫn Khuynh Y tới một căn hầm. Trong đó có đủ thứ dụng cụ dùng để tra tấn. Mùi hôi thối xộc thẳng lên mũi Khuynh Y. Cô nhíu mày khó chịu. Suốt đoạn đường đi trong căn hầm, lũ chuột bọ chạy qua chạy lại khiến Khuynh Y phát gớm. Tiếng chuột kêu gọi đồng bạn cứ réo lên liên tục. Những con gián đậu đầy những hốc tường. Đám rêu xanh mọc xen kẽ trong những viên gạch. Và, cả những chấn song sắt đã xỉn màu nâu sẫm.
Đến cuối đường hầm, đám cảnh sát đưa Khuynh Y vào một căn phòng kín mít, không ánh sáng. Khuynh Y bị treo lên một cái giá cao khoảng mét tám, hơn cô một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-bao-thu/2795854/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.