Căn bản Trương lão đầu cũng không nguyện ý học cách làm loại bánh hạt sen này.
Gần trưa tôi mới mang bánh hạt sen vào trong phòng bếp, buổi chiều Trương lão đầu đột nhiên xông vào phòng của tôi, nói: “Loại bánh hạt sen này, một chút cũng không bằng bánh ở Miên thành.”
Tôi nhìn lên, cầm lên mấy cái bánh hạt sen bị ông bẻ ra làm bảy làm tám, chắc là cẩn thận ăn qua rồi, liền hỏi: “Miên thành quá ngọt. Thái tử không thích ngọt quá, loại bánh này mùi vị vừa vặn ông dựa theo đó mà làm là được rồi.”
Trương lão đầu “Hừ” một tiếng, khó chịu nói: “Đại nhân có biết bánh hạt sen chính tông ở Miên thành không? Gạo nếp thượng hạng, hạt sen thượng hạng, cái loại hạt sen trơn nước kia, loại hạt sen bột này làm sao có thể so được với chứ? Cắn một miếng miệng toàn bột.”
“Huống chi!” Ông vẻ mặt khinh bỉ gõ gõ bánh trong mâm, mắt nghiêng nhìn tôi nói: “Không có vị hoa quế làm sao có thể tính là bánh hạt sen chính tông được?”
Trương lão đầu là người Giang Nam, nhậm chức đầu bếp ở phủ Thái tử nhiều năm, tay nghề rất được Thái tử tán thưởng. Năm đó ông bị Hoàng hậu đích thân điểm tên đến phủ Thái tử, ngày thường vẫn luôn tự phụ với tay nghề của mình, cổ luôn luôn ngẩng thật cao, luôn một bộ lớn giọng đi thẳng phía trước, trừ người trên, ai cũng không để vào mắt.
Lúc này mặt Trương lão đầu khẽ đỏ lên, nói xong trầm bổng du dương, như tiếng kim loại va vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-quan-lan-chau/2370658/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.