Phan An choàng tỉnh giữa màn đêm, mọi thứ xung quanh quá quen thuộc, nhờ vào ánh sáng trên màn hình máy tính trước mặt cô dần nhận ra là bản thân đang ngủ gục trên bàn làm việc, nhưng tại sao cô đã mơ một giấc mơ khá dài và còn những giọt nước mắt vẫn động lại trên khóe mi, và trái tim cô còn đang nhói lên từng cơn cảm giác này rất chân thực, nỗi đau không thể nào diễn tả bằng lời tất cả những điều này là sao!
Phan An vẫn còn đang hoang mang trước mọi chuyện đang diễn ra, thì cô chợt bừng tỉnh khi trên màn hình vi tính lại xuất hiện những dòng chữ: "Em mãi mãi là nữ phụ trong tiểu thuyết… nhưng mãi mãi là nữ chính trong lòng anh, anh sẽ tìm được em hãy đợi anh!.. ".
Những dòng ký ức bắt đầu ùa về như một thước phim, và hình ảnh cuối cùng là cô đã đỡ cho Tuấn Kiệt một dao sau đó rơi xuống biển, cô biết chắc chắn Tuấn Kiệt sẽ không bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm cô. Với sự ra đi đột ngột như thế này cô còn chưa kịp nói với anh về tất cả mọi chuyện, quan trọng nhất là cô không phải là Phan An nữ phụ mà là một linh hồn khác xuyên đến và cô còn chưa kịp nói tiếng yêu anh! Nếu có một điều ước cô chỉ xin cho cô một lần cơ hội để được gặp lại anh và bày tỏ hết tất cả nỗi lòng của mình. Một cái kết không đẹp cho một chuyện tình.
Gần 8 tháng trôi qua Phan An vẫn là một tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-quay-dau-phan-truc-ly/3518772/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.