Cô đứng dưới một hàng dài trồng toàn nho ở xứ sở sương mù này nho đang phát triển rất tươi tốt và là đây cũng là nơi cung ứng nguyên liệu hoàn hảo để sản xuất các loại rượu vang nổi tiếng, xa xa phía bên kia là khu nhà nghĩ giành cho khách du lịch muốn ở lại đây nghĩ dưỡng và tham quan, còn gì bằng ngồi thưởng thức một ly rượu vang dưới ánh chiều tà!
Theo như cô biết từ cô hầu gái Ami khu nhà nghĩ bên đó chỉ có 11 phòng nhưng lúc nào cũng full hết, phải đặt trước cả tháng mới có cơ đấy! Ami đưa đến cho cô mấy chùm nho chín mộng ăn rất ngon, cô bé còn hái đầy một giỏ để mang về ép cho cô và mọi người dùng! Do trời có nắng nên cô cũng hạn chế đi xa, tìm một bóng răm cô ngồi xuống nghĩ chân, còn đang thả hồn qua mấy phía sau có tiếng bước chân đi tới có lẽ là Ami nên cô cũng không để ý, đến khi Tuấn Kiệt đưa chiếc ô lên cao giúp che bớt ánh nắng, cô mới biết đó là anh! Phan An có chút bất ngờ khi anh ta xuất hiện ở đây, Tuấn Kiệt chỉ ngồi cạnh cả hai chỉ im lặng mà không nói gì, sự im lặng kéo dài gần 20 phút, Phan An dần mất kiên nhẫn với Tuấn Kiệt, cô đứng lên định rời đi, nhưng bàn tay đã bị anh giữ lại, cô hất mạnh tay anh ra nhưng không thành, giọng bực tức nói:
- Anh đi theo tôi làm gì? Tôi muốn ở riêng một mình! Anh làm ơn để tôi yên được không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-quay-dau-phan-truc-ly/3503276/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.