Phan An thở phào nhẹ nhõm xem như tránh được một trận đồ sát ở nơi linh thiêng như thế này, cô nới lỏng tâm trạng căng thẳng nãy giờ! Tuấn Kiệt ngồi bên cạnh nhìn biểu hiện của cô anh quan tâm hỏi:
- Cô có ổn không? Có cần tôi cho người đưa về trước hay không?
- Ổn, tôi không sao! Chỉ hơi nặng đầu một xíu!
Ánh mắt Tuấn Kiệt càng trở nên lo lắng, hắn nói:
- Tôi đưa cô đến gặp bác sĩ!
- Không, tôi vẫn ổn! Anh nên lo cho xong việc ở đây cho xong đi!
Tuấn Kiệt chợt sực tỉnh, tại sao mình lại đi quan tâm đến cô ta, kể từ sau khi ở bệnh viện trở về, hắn thấy cô có nhiều thay đổi rất rõ, ánh mắt nhiều khi vô tình liếc nhìn cô nhiều hơn một chút, điện thoại đổ chuông Tuấn Kiệt lặng lẽ bước ra phía sân sau để nghe, Phan An cũng nối bước theo sau để nhờ người lấy thuốc, khi đi gần đến phía cửa thì vô tình va phải một nữ giúp việc đi ngược lại, Phan An ngã ngồi ra đất, nữ giúp việc cuối thấp đầu xuống giọng lí nhí:
- Xin lỗi tiểu thử, xin lỗi.... là do em không nhìn rõ.... xin lỗi ạ.
Phan An đứng lên rồi xua tay bảo cô không sao, phủi đi lớp bụi bẩn trên quần áo sau đó xoay người rời đi. Vừa đi cô vừa mừng vì đã giúp ông cụ Hàn thoát khỏi việc ăn viên kẹo đồng, tâm trạng cô lúc này cũng trở nên tốt hơn chút đỉnh, còn đang mừng thầm vì chuyện tốt đã làm!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-quay-dau-phan-truc-ly/3499269/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.