Edit: Linh Nguyệt
Lúc này Hàn Viễn cũng bắt đầu từ từ bước xuống lầu, trông dáng vẻ này thì có vẻ như là một người đàn ông đã hơn bốn mươi tuổi, dáng người khá tốt, ông mặc một bộ âu phục màu trắng xám, trên sống mũi còn đeo một cặp kính gọng đen, cho thấy ông giống như là một giáo sư đại học có khí chất rất tao nhã.
Đôi mắt của Hàn Viễn sau gọng kính thoáng liếc nhìn mẹ con Hạm Mộc và Khinh Duyên đang ngồi bên nhau thì thầm một cái, rồi lại nhanh chóng nhìn về phía Hàn Khuynh Âm tội nghiệp đang đứng ở bên cạnh hai người họ.
Nhìn đôi mắt to đen trắng của cô gái nhỏ, vì cô trông hao hao giống với người bạn gái yêu đầu tiên của ông, cho nên trái tim ấp ủ từ bấy lâu nay càng ngày càng trào dâng, khiến trong lòng ông trào lên một cỗ tức giận khi nhìn thấy cảnh tượng trên, "Khinh Duyên, con đang làm gì vậy, Khinh Âm cũng là em gái con, con ngang nhiên độc chiếm mẹ như thế này, là đang định cô lập em ấy sao?"
Khi Hàn Khuynh Âm nhìn thấy Hàn Viễn, đôi mắt to của cô ta lập tức sáng lên, ngay lập tức liền chạy đến rồi nhào vào vòng tay của Hàn Viễn như một chú chim non mới trở về tổ, cô ta ngọt ngào nói: "Ba, buổi sáng vui vẻ!"
"Haha, Khinh Duyên cũng vậy nhé. Con có ngủ ngon không?" Hàn Viễn âu yếm sờ lên mái tóc đen của cô ta, lòng ông mềm nhũn khi thấy cô con gái nhỏ hiểu chuyện như vậy.
"Vâng, còn ba thì sao ạ?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-nghien-treu-gheo-nam-than/1134359/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.