Vừa nói, Hưu Hưu vừa nghiêng đầu, đưa khuôn mặt bầu bĩnh như kẹo bông về phía Tạ Chấp, đôi mắt cong cong như muốn nói - nhéo đi, nhéo đi~
Sở Yến càng nghe càng khó chịu, vung tay Hưu Hưu ra, chạy đến trước mặt cô bé, chống tay lên hông, trừng mắt nhìn: "Sở Hưu Hưu, em nói cái gì vậy? Cái gì mà Tạ Chấp có thể nhéo má em, những người khác thì không thể? Còn anh thì sao?"
Hưu Hưu chột dạ, chớp mắt áy náy và giải thích chữa cháy: "... Anh Tiểu Yến cũng có thể được nhéo."
"Hừ!" Sở Yến lại bất mãn hừ một tiếng: "Anh đương nhiên có thể, anh là người có thể nhất!"
Vừa nói, cậu ta vừa đưa tay nhéo vào đôi má tròn trịa của cô bé rồi xoa xoa.
Ôi, cảm giác thật thích!
Hưu Hưu mím môi, mặc cho Sở Yến đặt tay lên má mình.
Nhìn thấy gò má của cô bé đỏ lên, Tạ Chấp cau mày ngăn tay Sở Yến lại: "Được rồi, đừng nhéo nữa."
Không có thịt mềm trên đầu ngón tay, Sở Yến không vui trừng mắt nhìn Tạ Chấp: "Cậu làm gì?"
Tạ Chấp không nhìn cậu ta, mà nhẹ nhàng chạm vào gò má hồng hồng của Hưu Hưu, hỏi: "Có đau không?"
Sở Yến lo lắng nói: "Tôi đâu có dùng sức nhiều!"
Hưu Hưu cũng lắc đầu: "Không đau, anh Tiểu Chấp, anh cũng muốn nhéo sao?"
Tạ Chấp nhẹ nhàng vỗ đầu cô bé: "Không cần, cảm ơn Hưu Hưu."
Cậu biết rằng cô bé đang vụng về dỗ dành theo cách riêng của mình.
Hưu Hưu ngước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3421281/chuong-41.html