Lúc này dì Trương mới hiểu ra, hai vợ chồng nhà này đang thể hiện tình cảm.
Dì ấy cũng cười nói: “Mợ chủ, tôi vừa nấu canh bồ câu a giao, lát nữa cô uống rồi mới ngủ nhé.”
“Tôi vừa ăn cơm ở chỗ mẹ tôi rồi.”
Mạch Tiểu Miên sờ cái bình hơi căng: “Ăn nữa liệu có nổ bụng luôn không?”
“Người ta mang thai mười tháng còn không nổ tung bụng đâu, cô uống có một chén canh, sao mà nổ được? Không, cô phải uống, hôm nay cô cho Lâm Ngọc nhiều máu như thế, phải bồi bổ đàng hoàng ít nhất mấy tháng mới được.”
Dì Trương vừa nghĩ tới Lâm Ngọc đã hơi dâng trào căm giận, không nhịn được trách cứ Kiều Minh Húc: “Cậu chủ, tôi thực sự không hiểu, sao khi đó cậu lại nhìn trúng Lâm Ngọc đó chứ, còn ở bên cô ta mười năm liền. Cậu biết cô ta đáng ghét cỡ nào không? Cô ta dám đánh tôi, nói tôi là người làm thấp hèn, không có tư cách nói chuyện với cô ta.”
Kiều Minh Húc hơi nhíu mày: “Có chuyện này nữa sao? Ngọc Ngọc không phải người như thế, không phải trước kia cô ấy đối xử với dì rất tốt sao?”
“Hừ, sao cô ta lại không phải người như thế? Cô ta thấy mợ chủ không đi được còn đá vào xe lăn mợ chủ, hại mợ chủ suýt thì ngã vào ao sen.”
Dì Trương rất tức giận nói: “Nhưng mà mợ chủ chúng ta là người tốt được ông trời giúp đỡ, cô ta đá một cước không những không thể đá mợ chủ chúng ta vào ao sen mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phap-y-cua-tong-tai-mat-than/2637224/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.