Trải qua một trận nhốn nháo lâu như vậy, Mạch Tiểu Miên cũng đã mệt mỏi và buồn ngủ, sau khi đắp chăn kỹ càng thì nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Kiều Minh Húc thấy cô ngủ thiếp đi nhưng anh vẫn không nhắm mắt lại.
Dưới ánh đèn ngủ mông lung, anh nhìn gương mặt đang ngủ của cô.
Thật sự rất thích dáng vẻ cô ngủ, trông giống như một thiên thần tĩnh lặng.
Rất muốn hôn lên mặt của cô một cái.
Nhưng lại sợ quấy rầy cô, đành phải nhìn như vậy một lát.
Đang muốn nhắm mắt lại, anh lại nghĩ đến chuyện cô đánh rắm, lo lắng cô đánh rắm trong lúc ngủ, ủ mùi thối ở bên trong, thế là anh đưa tay, nhẹ nhàng nhấc góc chăn của cô lên.
Phát hiện không có mùi thì bèn buông xuống, cũng bắt đầu dần dần chìm vào giấc ngủ.
...
Ngày hôm sau, Kiều Minh Húc vẫn phải đi thành phố B từ sớm như kế hoạch.
Có điều, trước lúc đi, anh vẫn nấu cháo cho cô.
Bởi vì tối hôm qua cô tiêu hóa không tốt, anh cũng không làm cháo hải sản nồi đất mà cô thích nhất, mà chỉ nấu cháo trứng gà thanh đạm.
Còn dặn dì Trương buổi trưa nấu cơm trưa thanh đạm cho Tiểu Miên, đưa đến đơn vị của cô để cho cô ăn.
Sau đó mới ra khỏi nhà.
Mạch Tiểu Miên thức dậy, nhìn thấy chăn đã được sắp xếp gọn gàng ở bên cạnh thì cũng rời giường.
"Mợ chủ, náo này cũng là do cậu chủ nấu cho cô."
Dì Trương bưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phap-y-cua-tong-tai-mat-than/2637181/chuong-513.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.