“THỪA LÚC SÁNG SỚM VÀ CHIỀU TỐI MÁT TRỜI, CHÚNG TA RA NGOẠI THÀNH CƯỠI NGỰA GIẢI KHUÂY ĐI.”
Lại nói Lệ Ngọc Đường thường ngày không quản sự nhưng khá tín nhiệm Thân thị, với cả chuyện liên quan đến con gái Lệ Ngũ Tỷ, cũng tự lần ra được dấu hiệu, bèn giết lầm còn hơn bỏ sót, xa lánh Triệu Tín. Triệu Tín lại bị người gài bẫy thua sạch tiền, đành phải nhận lời hợp kế với Tôn Hữu, định câu Lục thị. Nào ngờ Niệm Lang còn nhỏ lại tinh ranh, thấy chuyện không ổn, dứt khoát dẫn họa về đông.
Triệu Tín và Tôn Hữu vốn tới vì tiền, lúc gặp Lục thị, thấy thị cũng dễ nhìn, Triệu Tín bèn hơi rục rịch, mà Tôn Hữu nói cũng đúng, ai bảo cưới vợ rồi thì không được nạp thiếp đâu? Nhưng Niệm Lang đã muốn ngăn trở, Triệu Tín thì sốt ruột, lại mới gặp Ngọc Tỷ, nàng mới mười hai mười ba tuổi, mơn mởn một nhành hoa, có của hồi môn, chẳng biết tốt gấp ngữ Lục thị con côi mẹ góa kia bao nhiêu lần. Với cả Ngọc Tỷ còn nhỏ, hẳn ít kinh nghiệm, chẳng rõ sự đời, là loại dễ động lòng, dễ cắn câu nhất.
Triệu Tín có Tôn Hữu trợ chiêu, lại thêm Niệm Lang giúp đỡ, vốn đã cho rằng chuyện dễ như trở bàn tay. Nhà họ Du và nhà họ Hồng ở rất gần nhau, ấy cũng là chẳng đặng đừng, trong cả con ngõ này chỉ có hai nhà Dương, Liễu vì ra riêng mà chuyển đi, hai nhà này vốn chẳng xa gì mấy, hai họ Hồng, Du mỗi bên lại mua một tòa, muốn cách ra xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-ho/1975735/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.