Không bao lâu sau Khánh Linh và Lan Động bị kêu tới, chúng vừa nhìn thấy Tĩnh Hàm đã cúi đầu rụt vai giống như đã làm chuyện xấu với cô vậy.
Bà Tuyết thấy thế đã đoán tám chín phần thật sự như Tĩnh Hàm nói, chuyện cô thất thân có liên quan đến An An và chúng.
“Mau nói, mấy đứa đã làm gì Tĩnh Hàm!”
Khánh Linh và Lan Đồng run rẩy, mợ Ánh thấy hai đứa con của mình sợ hãi đến vậy lập tức đau lòng nói:
“Mấy đứa nhỏ thì có thể làm gì, chuyện Tĩnh Hàm lên giường với ai là do nó, nó tự dạng chân ra thì trách ai, chậc, đúng là mẹ nào con nấy nhỉ? Nghe nói mẹ của con bé cũng không chồng mà chửa đấy.”
“Câm miệng! Miệng thối như vậy chẳng lẽ chưa đánh răng à?”
Bà Tuyết quát to, mợ Ánh lập tức ngậm miệng không nói chuyện, dưới chân lén lút đạp cậu Khánh một cái thật mạnh.
Nhưng lần này cậu Khánh không chiều ý vợ, liên quan đến cuộc đời của cháu gái, cậu Khánh không muốn khiến bà Tuyết thất vọng về mình.
Bà Tuyết quay sang an ủi Tĩnh Hàm:
“Cháu đừng sợ, bà dì sẽ không để cháu chịu uất ức.”
Tĩnh Hàm mỉm cười, trong lòng lại vô cùng chua xót.
Đi tới bước này cô đã không còn gì để mất, thể diện lòng tự trọng đều bị người ta giẫm nát rồi.
Nhưng cô không cam tâm, nếu đã lún sâu vào bùn lầy, cô cũng phải bắt kẻ đã hại mình trả giá.
Cô nhìn về phía An An, lạnh lùng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479725/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.