Sở Thần trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vào vết bớt, đầu óc ngưng trệ.
Từng đợt từng đợt ký ức ập vào đại não khiến đầu anh lảo đảo ngồi bệt xuống sàn.
Ba tháng, ký ức ba tháng xuất hồn của anh đã quay về rồi.
Anh là chị ma, là người bạn linh hồn luôn bay theo sau Tĩnh Hàm.
Anh từng tự nhủ sau khi tỉnh lại sẽ bảo vệ che chở cô, không cho cô chịu đau khổ nữa, nhưng hiện tại anh làm cái gì?
Sở Thần nhìn Tĩnh Hàm tựa vào thành bồn tắm, toàn thân rải rác vết bầm xanh tím, nhất thời vung tay lên tự tát vào mặt mình một cái.
“Khốn nạn, mày biết Tĩnh Hàm sợ hãi thằng Tuấn Hào vì nguyên nhân gì mà lại đối xử với cô ấy như vậy, hiện tại thì hay rồi, cô ấy sẽ hận mày còn nhiều hơn cả thằng nhãi ranh kia.”
Sở Thần ôm mặt ão não, làm chủ tịch từng ấy năm đánh giết với đám cáo già thương trường nhưng bây giờ anh lại không biết phải làm thế nào để Tĩnh Hàm không hận mình.
Chết tiệt! Sao anh lại buông lời mắng nhiếc cô, sao anh lại nhân lúc cô gặp nạn mà làm chuyện hèn hạ này chứ?
Sở Thần lại tự đánh mình thêm mấy cái, một lúc sau anh rốt cuộc cũng bế Tĩnh Hàm ra khỏi nhà tắm.
Thôi, chuyện đã tới nước này rồi anh nên tìm cách giải quyết hậu quả chứ không phải than trời trách đất. Anh sẽ dùng thân phận mới để chăm sóc cô mà không phải nói cho cô biết anh là chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479711/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.