Đám thanh niên bị lôi đi cũng không dám phản kháng, nếu họ thốt ra một câu thì rất có thể ngày mai công ty của cha mẹ họ sẽ phá sản.
Đây là minh chứng cho câu nói đứng trước sức mạnh tuyệt đối, kẻ tiểu nhân chỉ có thể cúi đầu.
Sở Thần chỉ liếc Tĩnh Hàm một cái rồi xoay người muốn đi, hiện tại anh cảm thấy rất bực mình, vừa rồi cơ thể cứ như bị khống chế mà tiến về bên này, rõ ràng từ trước đến giờ anh đâu có thói quen lo chuyện bao đồng, nhưng không hiểu sao khi nhìn cô gái kia bị chèn ép, trái tim của anh không tự chủ được mà đau nói.
Trong đầu không ngừng có ai đó kêu anh mau cứu cô.
Tà đạo! Quá mức tà đạo rồi!
Sở Thần cố giũ bỏ suy nghĩ kỳ lạ trong đầu mình, nhưng khi anh vừa mới nhấc chân lên thì đột nhiên cô gái chạy tới trước mặt anh, nâng ly rượu trong tay lên, lắp bắp nói:
“Cảm... cảm ơn ngài Trầm đã cứu tôi, tôi... tôi muốn mời ngài một ly rượu thay lời cảm ơn.”
Dứt câu Tĩnh Hàm nốc một hơi cạn sạch ly rượu, cổ họng của cô nóng ran, bởi vì tửu lượng kém nên đầu óc của cô cũng bắt đầu choáng váng.
Dường như có rượu vào người nên lá gan của cô cũng lớn hơn, cô cố nặn ra một nụ cười xinh đẹp nhất, cười nói:
“Tôi tên Tĩnh Hàm, là cháu ngoại gái của dượng Cường, dượng ấy thường xuyên nhắc về anh, tôi cũng thấy anh xuất hiện nhiều lần trên tivi và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479705/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.