Kể từ lúc Tuấn biết sự thật, hắn thay đổi hẳn thái độ, hắn không còn vui vẻ và rạng rỡ như lúc đầu, hắn cũng không nhìn vào tôi nữa, không một lời nói. Thậm chí lúc ăn tối với đoàn hắn cũng không ăn mà cứ ngồi nhìn xa xăm. Tôi thây mình thật sự quá đáng, nhưng chính tôi cũng không hiểu rõ bản thân mình muốn gì nữa, hay tôi quá tham lam? Muốn một lúc cả Tom lẫn Tuấn.
Buổi tối Tuấn đi uống rượu, rồi về phòng, hắn coi tôi như người vô hình, không thèm liếc nhìn tôi nữa, hắn vào phòng rửa mặt rồi leo lên giường nằm quay lưng về phía tôi, tôi cũng không thể nào trách mắng gì Tuấn được, vì tôi là người sai, Tuấn thật đáng thương, và xứng đáng được yêu thương. Nhưng tôi không biết mình yêu Tuấn thật lòng hay chỉ là ngộ nhận.
Đêm đó tôi với Tuấn vẫn không nói lời nào. Tôi nằm ngủ và có một giấc mơ... Giấc mơ tôi đang đi về nơi xa xăm lắm, và tôi gặp Tuấn đang dang vòng tay ôm lấy tôi giữa cỏ lau, nhưng sau đó Tom lại xuất hiện và tôi đứng giữa hai người, tôi không biết mình sẽ đi về hướng nào thì hai người đã tan biến như một cơn gió.
Tỉnh giấc, thấy Tuấn vẫn nằm ngủ, vẫn xoay tấm lưng vững chãi về phía tôi. Tôi ngồi dậy nhìn đồng hồ, đã 1 giờ sáng, rửa mặt rồi tôi qua bên giường Tuấn chỉnh lại mền của hắn cho ngay ngắn. Chợt tôi nghe thấy giọng Tuấn thì thào.
- Em chưa ngủ hả?
Tôi quay lại ngồi bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473551/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.