Tôi chợt nhớ đến cái lần tai nạn, mà mãi về sau tôi mới biết Tuấn là người đã tình nguyện hiến máu, chăm sóc tôi bất kể ngày đêm. Dù cho không có Tom ở bên cạnh, nhưng tôi không hề cô đơn vì đã có Tuấn, những lần tôi hắt hủi hắn. Nhưng hắn vẫn không từ bỏ. Sự xuất hiện của hắn đem lại cho tôi nhiều điều thú vị, tôi không biết đây có phải sự ngộ nhận không, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy yếu lòng và yêu mến Tuấn.
Những ngày sau đó, Tuấn thường xuyên đến nhà tôi chơi hơn, hắn lúc nào cũng mua đồ ăn cho tôi ăn khiến con Quỳnh ganh tỵ, tôi cũng biết tình cảm mình dành cho hắn đang lớn dần, hình ảnh của Tom cũng không xuất hiện nhiều nữa. Đôi khi tôi đi học Tiếng Anh để lấy bằng Toefl nhưng tôi không còn nghĩ mục đích là để đi du học mà chỉ là đi học thêm để trau dồi tiếng Anh.
Tôi rất thích thịt xiêng nướng. Và thật trùng hợp là Tuấn nướng rất ngon, nên mỗi ngày qua nhà tôi hắn đều đem thịt xiêng nướng cho tôi ăn, lúc đầu tôi còn thấy ngại ngại, nhưng nhìn khuôn mặt lấm lem vì khói nướng và than nên tôi cũng ăn, ăn xong phải công nhận là hắn đúng là khéo nấu ăn.
- Tuấn làm món thịt nướng ngon thật, ăn hoài không thấy chán. - Tôi vừa cầm xiêng vừa nhai.
- Ngon thì ăn nhiều nhiều đi.
- Ăn nhiều sợ mập, không có bạn trai vì xấu mập...
- Hả, có anh rồi mà muốn có người khác nữa hả?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473549/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.