Sáng sớm tôi đã bị đánh thức bởi cô y tá, sau khi được thay băng gạc, chăm sóc vết thương ở đầu thì cô ta bỏ đi để tôi ở trong phòng một mình. Lúc này tôi mới cảm thấy cô đơn, không có ai hết, Tuấn cũng không thấy. Một ngày mới lại bắt đầu... Bỗng nhiên không gian yên tĩnh lại bị quấy rầy bởi hai cái giọng nghe mới thân quen làm sao.
- Xê ra, tui vào trước. – Giọng con Quỳnh.
- Tui trước, bà đi sau đi – Giọng cha Tuấn.
Hình như hai đứa nó đang giành đường đi ở hành lang để vô phòng bệnh của tôi. Thiệt tình hai đứa này, ở bệnh viện mà như ở nhà. Mà hình như bọn nó chưa vào mà đang đứng ở trước cửa phòng tôi cãi lộn hay sao áh.
- Trời đất ơi, trời ơi. Bà ngon quá ha, cái miệng bà chắc sinh ra trước cái thân bà quá, đi đâu cũng thấy cái miệng tía lia. – Giọng Tuấn.
- Gì zạ cha nội?
- Bà đi tới bệnh viện mà cái miệng bà om sòm vậy có tin tui kêu bảo vệ đuổi bà ra không?
- Ủa gì vậy, tui tới thăm em tui – người thân của tui. Liên quan gì tới ông mà cái mặt ông đỏ bừng bừng rồi phun mưa tùm lum tùm la vô tui zậy cha? – Con Quỳnh cãi lại.
“Ầm” – Hai đứa xô nhau té vào phòng tôi.
- Hai người cãi nhau hả? – Tôi ngồi trên giường nhìn 2 đứa.
- Cũng tại thằng cha này nè. Đi đi mà cứ giành giành đường. – Quỳnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473545/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.