“Kiss me hard before you go,
Summertime Sadness
I just want you know
Baby you’re the best…”
Như bao lần khác, tôi đang ngồi ở một góc café nhỏ, nơi nhìn ra một bờ hồ đầy thơ mộng. Hình như trong cuộc sống của tôi, niềm vui luôn luôn mới, nhưng nỗi buồn thì vẫn lặp lại như cũ. Tôi vừa chống cằm vừa nhìn ra khoảng trời mênh mông qua lan can của quán café.
- Em muốn uống gì?
Tôi ngẩng mặt lên và lấy tay quẹt ngang khuôn mặt buồn bã của mình. Anh ấy – Thomas Robert, người mà tôi yêu đang tiến lại gần tôi cùng với một nụ cười nhẹ nhàng. Ảnh kéo ghế xuống và ngồi đối diện với tôi.
- Em ổn chứ?
Câu nói của Tom khiến tôi giật mình, vội vã tôi nhoẻn miệng cười rồi gật đầu thay cho câu trả lời. Nụ cười của Tom vẫn tinh khôi như ngày nào, khiến cho tôi có cảm giác như nỗi buồn của mình đang tan biến vào bờ môi mềm mại đó. Hít thật sau không khí, tôi nhìn vào đôi mắt của Tom, thấy khuôn mặt của mình đang phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm đó.
- Em không thể sống nếu thiếu anh được.
- Vậy với em. Sống phải như thế nào?
Tôi chỉ biết im lặng vì có lẽ tôi cũng không biết phải trả lời như thế nào.
- Là được bên anh. – Tôi suy nghĩ một hồi lâu mới trả lời.
- Vậy em dám từ bỏ tất cả để theo anh không?
- Dám.
- Nhưng anh không dám.
- Sao?
- Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473543/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.