Chiếc xe lướt đi giữa cơn mưa tầm tã ở vùng ngoại ô Bắc Kinh, băng qua những con phố dài hiu hắt, ánh đèn lác đác hắt lên bóng cây lay động. Khi cảnh vật trước mắt mờ dần trong làn mưa, Kinh Ngữ mới nhận ra xe đã dừng lại, ngay trước một tòa tứ hợp viện lộng lẫy, cổ kính mà uy nghi.
Quản gia bước ra mở cổng.
Cận Lệnh Hàng cầm ô đi vòng qua bên ghế phụ, nhưng trước hết lại mở cửa sau để lấy chiếc áo khoác cô từng mang trả cho anh, sau cùng mới mở cửa xe cho cô.
Vừa bước xuống, Kinh Ngữ liền được anh khoác áo choàng lên vai.
Thân thể lạnh buốt giữa mưa gió lập tức được sưởi ấm. Cô ngẩng lên, mỉm cười với người đàn ông dưới tán ô.
Quản gia khi nhìn thấy cô ánh mắt chẳng có chút ngạc nhiên, ngược lại còn vui vẻ chào hỏi: "Cô Kinh phải không? Tôi nhớ không lầm đâu. Ban ngày Nha Nha còn tắm nắng trong sân, ăn tối xong trời lạnh lại tự bay vào lồng chơi rồi."
Kinh Ngữ hơi lúng túng, cười đáp: "Phiền chú Viêm rồi, cảm ơn chú đã chăm nó giúp tôi."
"Ôi dào, phiền gì chứ." Quản gia chống ô đứng dưới mái hiên, dáng người thẳng tắp, giọng đầy vẻ tự hào: "Tôi thích con vẹt nhỏ đó lắm. Lúc rảnh dắt nó đi dạo, vừa hát nó vừa hót theo. Thú vị vô cùng. Anh Cận cũng thích nó, ngày nào cũng hỏi hôm nay nó có vui không, nếu không vui thì đòi mang nó về Mỹ đấy."
Kinh Ngữ quay đầu, khẽ cười với Cận Lệnh Hàng.
Anh không nhân cơ hội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nho-khon-nguoi-fuiwen/5182999/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.