Dường như anh hiểu rõ sở thích của cô đến từng chi tiết nhỏ.
"Tôi cũng thế, chẳng thích kiểu sống rập khuôn. Vậy nên mới chọn học ngành mình yêu thích." Kinh Ngữ vừa ăn món anh gắp cho, vừa kể về việc ông nội cô từng muốn cô đi theo con đường của gia tộc, nhưng cô bẩm sinh đã chẳng mấy hứng thú.
Cận Lệnh Hàng lặng lẽ lắng nghe, thái độ chuyên chú khiến người ta thấy ấm lòng.
Kinh Ngữ cảm thấy họ có rất nhiều điểm chung, từ sở thích đến cách nghĩ.
Sau đó, anh kể lần này về nước là vì có chút việc gia đình, tiện thể ở lại mừng sinh nhật, xử lý xong sẽ rời đi trong vài ngày tới.
Nói xong, anh lại bổ sung ngay: "Chỉ đi hai hôm thôi, rồi tôi sẽ quay lại tìm cô."
Kinh Ngữ khẽ cong môi, đôi mắt sáng như có sao, lộ rõ niềm vui. Nhưng rồi cô lại cúi đầu, giả vờ chăm chú ăn cơm, dáng vẻ e thẹn đến đáng yêu.
Mỗi khi ngại ngùng, cô đều cắn nhẹ môi, hai má phồng lên tròn trịa như trái đào nhỏ, dù là thật hay cố tình, trông đều đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cắn một cái.
Giữa bữa, cô phát hiện đĩa rau sống mình thích đã hết. Quay sang thấy đầu bếp vẫn đang tỉ mỉ cuộn rau cho đẹp mắt, cô liền nói: "Món này khỏi cần cuộn, nhìn thì to mà ăn chẳng được nửa miếng, cứ để nguyên cho tôi là được rồi."
Đầu bếp khựng lại, còn Cận Lệnh Hàng bật cười, giơ tay ra hiệu để đầu bếp mang rau đặt trực tiếp lên bàn.
"Dạo này tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nho-khon-nguoi-fuiwen/5182998/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.