Tại bệnh viện.
Hân mở dần mi mắt tỉnh dậy, mọi thứ trước mắt cô là một màu đen mù mịt. Cô cảm thấy cơ thể mình mệt lừ như chẳng còn sức vậy, cô chống tay ngồi dậy và chợt nhận ra một điều: “Mình vẫn còn sống sao? Đáng lẽ ra mình chết rồi mới phải… Tại sao, tại sao lại cứu mình chứ?... Mình muốn chết cơ mà…”
Cô chợt bật khóc nấc lên thành tiếng, giật phanh ống tiêm truyền nước ra khỏi tay khiến nó bị chảy máu, hơi thở của cô trở nên gấp gáp. Cô bước chân xuống giường, quơ tay tìm cây gậy rồi bước ra cửa đi khỏi đây, với ánh mắt hoang mang hướng nhìn một phía vô định. Hân cứ thế từng bước xuống bậc thang, tay run run bám vào thành lan can cho tới khi cô xuống được phía dưới sảnh bệnh viện.
Những bước đi loạng choạng tưởng chừng sẽ ngã nhưng Hân vẫn cố gắng đi khỏi bệnh viện, mặc cho tiết trời buổi tối se lạnh đến thấu xương, cổ tay trái cô đang rỉ máu thắm cả băng gạt trắng. Dù có đau đớn như thế nào thì cô vẫn phải tìm cái chết để giải thoát cho số phận đau khổ này của mình. Cô cứ thế đi thẳng ra phía con đường với làn xe tấp nập ngoài kia.
Khi đã tới sát lề đường, Hân vứt cây gậy đặt chân xuống mặt đường đi ra ngoài đó, bao nhiêu tiếng còi xe vang lên inh ỏi rồi né tránh.
Hoàng Nam đạp thắn xe dừng lại, vội mở cửa xe guồng chân chạy ra khi thấy Hân đang đứng giữa dòng đường nguy hiểm kia.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nay-co-anh/3139485/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.