Hai ngày sau.
Tại bệnh viện, Hân đang ngồi thất thần hướng ra phía ngoài bức tường kính kia với ánh mắt vô hồn, nét mặt như thiếu đi sức sống vậy. Cô đưa tay sờ lấy những bông hoa oải hương được trồng trong cái chậu cây nhỏ mà Jelly tặng cho cô.
Lâm Khang đứng ở ngoài nhìn vào chỉ thấy được phía Hân, không thể biết được cảm xúc của cô lúc này. Từ ngày cô bị bệnh anh không dám nói sự thật này cho ba mẹ cả hai bên gia đình biết chuyện này, nhưng chắc có lẽ anh cũng phải nói thôi không giấu lâu được.
- Cậu Khang, tôi có chuyện muốn nói với cậu về tình trạng của cô Gia Hân.
Bác sĩ từ đâu đi tới nói, ánh mắt nhìn Khang một cách nghiêm túc.
- Vâng bác sĩ cứ nói!
- Khối u trong não cô ấy giờ đang lớn dần nếu không phẫu thuật sẽ rất nguy hiểm, hiện tại khối u đó chèn vào dây thần kinh mắt khiến cô ấy bị mù tạm thời. Nếu không phẫu thuật thì cô ấy sẽ chỉ sống thêm được 1 đến 2 tuần nữa thôi.
- Để tôi thuyết phục cô ấy. Cám ơn bác sĩ!
Nói rồi, Lâm Khang nhẹ bước vào trong đi tới chỗ Gia Hân khi thấy cô đang sờ lấy những cành hoa oải hương với nét mặt thoáng buồn. Anh ngồi bên cạnh cô nhẹ giọng nói:
- Gia Hân này, anh nghĩ em nên phẫu thuật đi, biết đâu sẽ có kì diệu xảy ra thì sao? Anh nghĩ sau khi phẫu thuật em sẽ nhìn thấy lại ánh sáng thôi. Em không vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nay-co-anh/3139484/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.