Lâm Khang vội buông Kim Như ra, chợt nhận ra rằng: “Mình đang làm cái gì vậy chứ? Cô ấy là vợ của mình mà… Thật tình…”
- Cám ơn anh nha, Lâm Khang. Hình như vợ anh hứng hết nước bẩn vào người rồi kìa.
Kim Như nhoẻn miệng cười đắc ý, đưa ánh mắt thể hiện sự thương hại đầy giả tạo, nhưng trong thân tâm cô ta đang nghĩ rằng: “Đáng đời cô, cô chẳng xứng đáng gì với một chủ tịch nổi tiếng như anh Lâm Khang chứ?... Chỉ có mình mới cùng đẳng cấp với Lâm Khang mà thôi.”
- Anh đi lo cho cô ấy đi, tôi đi vào trong thay trang phục khác. Đứng đây mắc công làm lớn chuyện còn bị mất mặt nữa.
Dứt lời, Gia Hân lẵng lặng đi thẳng vào bên trong tòa nhà một mạch trong những ánh mắt ngơ ngác của đám nhân viên.
- Trời ơi phu nhân của chúng ta thật tội nghiệp.
- Phải đó, đám cưới mà chủ tịch bỏ đi mất để phu nhân bơ vơ giữa những cánh báo chí.
- Chẳng hiểu, chủ tịch xem ai là vợ mình ta…
Ngay lập tức Lâm Khang đi nhanh tới bế sốc Gia Hân lên đi thẳng tới chỗ phòng trang phục khiến mọi người vô cùng bất ngờ, Gia Hân thì giật mình giãn căng đôi đồng tử nhìn Lâm Khang.
- Anh làm gì vậy, thả tôi xuống, mọi người đang nhìn kìa.
- Im đi, đừng nói gì hết.
Lâm Khang gầm giọng nói, nét mặt trở nên lạnh lùng nghiêm túc lầm cô cảm thấy có chút e dè. Miệng lầm bầm: “Tên này bị điện rồi…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nay-co-anh/3139451/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.