Sáng hôm sau, Gia Hân tờ mờ tỉnh dậy sau một đêm tranh giành chiếc giường vật vả, nghĩ lại đêm đó cô cảm thấy vô cùng xấu hổ khi để cái tên chồng danh nghĩa – Lâm Khang thấy hết thân thể trong trắng của mình, cô chỉ muốn độn thổ cả lên.
- Ôi mẹ ơi… Gì đây, hắn ta leo lên giường ngủ hồi nào vậy trời? Da…
Gia Hân nói lớn, ánh mắt trợn tròn ngạc nhiên thẳng chân đá mạnh Lâm Khang ra khỏi giường, khiến anh ngã lăn quay xuống nền gạch một cách đau dữ dội. Lúc anh như tỉnh ngủ, đưa tay sờ lấy cột sống đau thấu tận mây xanh của mình mà đứng dậy mắt nhắm mắt mở nhìn cô nói:
- Cô làm cái gì mà đá tôi vậy hả? Mơi sáng ngủ cũng không được yên thân.
- Ai cho anh leo lên giường ngủ vậy hả?
Gia Hân quát tháo, nét mặt nhăn nhớ khó coi pha sự bực tức.
- Này, cô muốn tôi bị cảm lạnh hả, trong khi không có một cái gối, cái chăn. Để chồng bị bệnh đi làm coi được được sao?
Lâm Khang nói lại, hai tay chống nạnh, ánh mắt như viên đạn xuyên thẳng vào mắt Gia Hân vậy.
- Chồng gì ở đây? Anh đâu phải chồng tôi, cần gì phải quan tâm.
Gia Hân đáp lại một cách thẳng thắn không một chút chần chừ gì.
- Tôi phải cho cô một trận mới hả dạ, dám ăn nói với một người có địa vị như tôi sao, cô chết chắc.
Lâm Khang định lao tới sử Gia Hân vì cái tội dám ăn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nay-co-anh/3139449/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.