Tôi là Đường Duệ.
Tôi có một người em trai sinh đôi, tên là Đường Viễn. Hai người chúng tôi có vẻ ngoài giống nhau y tạc, chỉ khác là, màu mắt của tôi là màu đen, còn của nó là màu cà phê nhạt. Màu nâu nhẹ, êm dịu, nhu hòa, giống hệt như tính cách con người nó.
A Viễn là người thế nào à? Nói đơn giản chính là kiểu người, nếu như bạn đánh nó một cái, nó sẽ không nổi giận đánh lại, thậm chí còn quan tâm hỏi tay bạn có đau không, kiểu người mà tôi nghĩ, dùng hết tất cả các tính từ tốt nhất trong từ điển để miêu tả cũng chẳng đủ. Điều may mắn nhất đời này của tôi, chính là có một người em trai tốt như thế đấy.
Có điều, từ nhỏ, sức khỏe A Viễn không tốt. Bố mẹ tôi mất sớm, một tay ông nuôi dạy hai chúng tôi. Nghe bác sĩ nói, tim của A Viễn không ổn, cho nên mới thường xuyên đau đớn, không được xúc động mạnh, không được vận động quá sức. Ông ngoại là người cổ hủ lại nghiêm khắc, có lẽ vì thế nên ông không thích A Viễn, mà đúng ra, trong hai người chúng tôi, ông chẳng thực lòng yêu thương ai. Kí ức của tôi đối với ông cho đến tận bây giờ, ngoài những trận đòn đau, vẫn chỉ có khuôn mặt già nua lạnh nhạt và những lời răn dạy không cảm xúc. Ông nói, A Viễn yếu ớt, về sau Đường thị liền giao lại cho tôi, còn không ngừng nhấn mạnh tôi phải có trách nhiệm.
Trách nhiệm. Hai từ này, đè trên lưng tôi suốt hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534250/chuong-nt-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.