Căn phòng nhỏ tràn ngập khói thuốc mang theo hương bạc hà nhàn nhạt, ở giữa căn phòng, một bóng người cao lớn ngồi trên chiếc sô pha màu trắng ngà, hai chân duỗi ra gác lên bàn trà trước mặt. Anh đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi thật sâu, khuôn mặt tuấn tú mông lung giữa làn khói mơ hồ, từng vòng từng vòng khói bay bổng che khuất gương mặt anh, không hiểu sao lại nhuốm vẻ cô tịch không thể giấu. Chiếc gạt tàn trên mặt bàn đã ngập đầy đầu lọc thuốc, giữa không gian vắng lặng chỉ còn tiếng tích tắc chậm chạp của chiếc đồng hồ cũ treo tường, bên tai lại văng vẳng giọng nói trong trẻo mà thân thuộc của cô
"Tiểu Yên, chị đối với anh ta, vẫn là cảm kích, hay là... yêu"
"Yêu sao, anh ấy tốt đẹp như vậy, tôi ngay cả tư cách yêu cũng không có"
Cô nở một nụ cười chế nhạo, không phải anh, cũng không phải số phận, mà là chính bản thân mình.
"A Bảo. Giữa tôi và anh ấy, là một khoảng cách quá mức xa xôi. Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều xe hơi đậu ở trước cửa phòng khám, chứng kiến anh ấy giống như một người khác mà đi vào quán ăn sang trọng, đi vào quán bar. Anh ấy của lúc đó, rất xa lạ, xa lạ đến mức tôi có chút sợ hãi"
"A Bảo, như bây giờ không phải rất tốt sao, có thể ngày ngày nhìn thấy anh ấy, ăn đồ ăn anh ấy nấu."
"Nhiều khi, nếu muốn mãi mãi vui vẻ, không cần phân cách mọi thứ quá mức rõ ràng"
A Bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534215/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.