Xe chạymột mạch đến bờ sông.
Giữatrưa hè nắng chói chang, tuy ở bờ sông nhưng ngay cả một làn gió nhẹ cũng khôngcó.
GiangDoãn Chính hạ cửa sổ xe xuống một chút, châm một điếu thuốc, thật ra anh chẳngmuốn hút nhưng vì thói quen cần nó để bình tĩnh lại. Điếu thuốc vừa hút đượcphân nửa, chuông điện thoại vang lên như đang thúc giục.
Trướcđây, chiếc điện thoại di động này vẫn nằm im lìm trên bàn làm việc, giờ thì nóđang reo vang, là chiếc thường ngày anh vẫn dùng, chẳng có mấy người biết số.
Anhliếc nhìn một cái, rốt cuộc vẫn nhận điện thoại.
Đầu dâybên kia vọng lại chuỗi âm thanh đứt đoạn, giọng điệu vẫn rất tùy tiện:"Anh ba, anh đang bận gì vậy?".
GiangDoãn Chính gạt tàn thuốc, mặt không biểu cảm nhìn đăm đăm về quảng trường khôngbóng người trước mặt: "Có gì cứ nói đi".
"Lúcnãy anh nói gì trong điện thoại mà ông nội không vui vậy? Hiện giờ em phụngmệnh ông báo lại cho anh, ngày kia mọi người về nước".
GiangDoãn Chính khẽ cười nhạt, chẳng ngờ hiệu quả lại cao đến vậy!
"À,đúng rồi, ngoài anh hai và em ra, ông còn dẫn một người nữa về cùng...",cậu út nhà họ Giang ái ngại vừa cười vừa nói, chỉ là lời còn chưa dứt điệnthoại đã bị ngắt.
GiangDoãn Chính ném điện thoại sang một bên, khởi động xe phóng vút trên đường cáidưới ánh mặt trời chói chang.
Buổichiều lúc tan ca, Lâm Nặc đang thu dọn đồ đạc thì bị Giám đốc Lý gọi lại.
"TiểuLâm, cả Tiểu Đình, Tiểu Trì nữa, mấy người tối nay có việc gì không?",Giám đốc Lý mở cửa bước vào hỏi, mấy gương mặt bị chỉ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/43933/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.