Nhưngcuối cùng hai người họ không thể về trường dùng cơm vì lúc tốt nghiệp Lâm Nặcđã trả lại phiếu ăn, đi đến nửa đường cô mới sực nhớ ra.
GiangDoãn Chính nói: "Vậy thì em chọn địa điểm đi, anh mời".
Lâm Nặcmột tay đỡ lấy đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc: "Ồ... Vậy thì em nên chọn chỗđắt nhất hay chỗ em thích nhất đây?".
GiangDoãn Chính nghiêng đầu nhìn, có vẻ cô rất nghiêm túc: "Tốt nhất là chỗ nàocho thanh toán bằng thẻ ấy!".
"Khôngphải chứ? Anh không mang tiền mặt theo người à?", cô tò mò.
"À,có thì có, nhưng không nhiều."
Phảirồi. Lâm Nặc bĩu môi, người lắm tiền chỉ có một tiêu chí thôi - thẻ nhiều tiềnmặt ít.
Xedừng lại bên vệ đường không sạch sẽ cho lắm, hai người kẻ trước người sau cùngtiến vào nhà hàng.
GiangDoãn Chính nhìn tứ phía, chợt nói: "Tham ăn rốt cuộc cũng chiến thắng tàác".
Lâm Nặctìm được chỗ liền ngồi ngay xuống, nhướn mày: "Anh nói gì cơ?".
"Muốngiết anh tàn bạo bằng một dao ư?" Giang Doãn Chính ngồi đối diện cô, ngóntay khẽ chạm vào mặt bàn thủy tinh mờ mờ: "Ở đây, quả nhiên chẳng phải lànhà hàng đắt nhất thành phố".
Lâm Nặchất hàm, cười ha hả, nói: "Hôm nay hạ thần chỉ quan tâm đến vị giác củabản thân còn về những cảm giác hư vinh do những món ăn xa hoa cao cấp mang lạie là không có phúc phần thưởng thức". Cô khẽ nhún vai tựa như bất đắc dĩlại như nuối tiếc.
GiangDoãn Chính nhìn cô, mỉm cười đưa tay lật cuốn thực đơn.
Thức ănđược dọn lên, Lâm Nặc đột nhiên nói: "Đổi lại là anh, em cũng cảm thấy cóchút hổ thẹn".
GiangDoãn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/43932/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.