Giờnghỉ trưa ở ký túc xá mọi người đều ra ngoài, chỉ còn Hứa Tư Tư đang nằm sấptrên giường xem sách, ngước mắt lên trông thấy bộ dạng ướt như chuột lột củaLâm Nặc, cô không khỏi ngạc nhiên giương mắt nhìn.
Tóc LâmNặc vẫn còn nhỏ tong tong nước, lúc này cô không màng để tâm, ngồi ngay xuốngghế rồi úp mặt vào tay, không nói lời nào, chỉ cảm thấy trong lòng ấm ức vôcùng.
Hứa TưTư vội nhảy sang, bước lại gần lay cô, hỏi: “Làm sao thế? Sao lại nhếch nhácthế kia?”.
Lâm Nặckhông phản ứng, hồi sau, thấy đầu hơi nặng thì ra người phía sau đã lấy chiếckhăn khô đến lau đầu cho cô.
“Tớ cãinhau với Từ Chỉ An”, cô thấp giọng, vẻ kiệt sức, “Trên đường về, suýt bị đụngxe”.
Đáp lạicô là tiếng nín thở: “… Không bị thương chứ?”.
Cô lắcđầu, chợt ngẩng lên, nắm chặt điện thoại vừa nhìn vừa nói: “Hôm nay là cái ngàyquỷ quái gì thế? Đúng là một ngày xui xẻo”.
Hứa TưTư ngây người, rồi cười ha ha, còn tò mò hỏi: “Anh chàng của cậu thường ngàycũng điềm tĩnh lắm mà, sao hai người lại cãi nhau chứ?”.
Lâm Nặcđanh mặt lại, nhớ đến cảnh tượng u ám trong bệnh viện, thật sự cô không tài nàohiểu nổi, cô có lòng đi thăm người bệnh, rốt cuộc có gì sai cơ chứ?
Saucùng, đối diện với gương mặt quan tâm của cô bạn thân, Lâm Nặc đã kể lại chobạn nghe đầu đuôi sự tình, Hứa Tư Tư im lặng một hồi, do dự nói: “Anh ấy… cókhi nào là tự ti không?”.
“Hả?”,Lâm Nặc chau mày, cứ ngỡ như mình nghe nhầm.
“Haylà, anh ấy không muốn cậu biết rõ hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/43926/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.