Note: Hôm nay hứnglên đặt note lên đầu:)) Rảnh rỗi vẽ thêm bức tranh hơi mang phong cáchtrừu tượng để minh hoạ cho chap nữa:))
Chap này khá dài và nhiều câu thoại. Hy vọng các bạn có đủ kiên nhẫn để đọc hết.
Xin lỗi vì đã để các bạn chờ lâu. Vì vậy, nếu có lỡ quên tình tiết thì hãy lướt lại chap cũ trước khi đọc nha!
Cảm ơn các bạn vì đã chờ đợi.
Nếu cái kết làm bạn hài lòng thì đừng quên bấm ông sao cam và để lại cmtnha:)) để mình còn có động lực viết ngoại truyện nữa:))
Và bây giờ, “Nơi ấy, có nắng” phần cuối xin được phép bắt đầu!
________________________
Nhà tang lễ .
Số phận con người đôi khi thật ngắn ngủi. Mới phút chốc còn đang cười nói, nay đã không còn hiện diện trên thế gian này nữa. Dì Tám đã không vượtqua được cơn nguy kịch, đành nằm xuống nhắm mắt xuôi tay trước cõi đờinày. Tội thân dì. Không chồng không con cũng chẳng có họ hàng thân thích đưa tiễn. Cũng may vẫn còn có Tú. Mặc áo tang quấn khăn trắng, Tú lấytư cách một người con trong gia đình đứng ra làm buổi an táng nho nhỏcho dì. Nhi, Thanh và vài nhân viên ở quán của dì cũng có mặt để phụ hợTú những việc vặt. Còn Tú thì cứ thế mà đứng trước cửa cúi gập người đón từng đợt khách đến thắp hương cho dì.
12 giờ trưa.
Lượt khách dần vơi bớt đi, Tú tranh thủ nghỉ ngơi một lát. Ngồi xuống chiếcghế nhựa, uống một ngụm nước mát. Cơ thể Tú như được sống lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-ay-co-nang/2318614/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.