Qua một đêm, biết ThịnhVũ Hành chưa trở về, Phượng Phán Nguyệt buồn bực.
Muốn báo ân là chuyện của nàng, hắn sao phải quan tâm? Hắn dựa vào cái gì bắtnàng ở lại Tụ Hiền lâu, còn ra lệnh cho hai gã thị vệ tới trông chừng nàng.
Kỳ thật hắn không trở về cũng không quan trọng, lại cố tình cho hai cây cột kiatrông coi nàng, làm nàng muốn ra ngoài dạo chơi liền bị ngăn lại, Thịnh công tửcòn nói, trước khi hắn trở về, không cho phép nàng rời khỏi Tụ Hiền lâu.
Mà ngay cả Ánh Hà cùng Ánh Bình, cũng liên tiếp khuyên nàng nghe lời Thịnh TháiPhó... nói đây là ý chỉ của hoàng thượng.
Đây thật làm nàng bực mình nha!
Nàng căm giận bất bình, cũng không lên lầu hai dùng bữa, trực tiếp ở đại sảnhtìm một chỗ ngồi xuống, kêu cả bàn thức ăn, sau đó để hả giận mà tiến công tớitrên bàn, món ăn vừa đẹp lại vừa ngon, hết sức thô lỗ nhét vào trong miệng, màhai cây cột kia chỉ nhận lệnh trông coi nàng, cùng với hai người cái ăn cây táorào cây sung, thị nữ thì tay hướng ra ngoài, nàng ngồi ở phía bên phải bàn kia,có chút trợn mắt há hốc mồm nhìn tướng ăn "phóng khoáng" của nàng.
"Ta ta ta!" Lúc này đột nhiên vang lên ba tiếng tay vỗ vào nhau,khiến đại sảnh đang ồn ào từ từ yên lặng.
Phượng Phán Nguyệt hiếu kỳ giương mắt nhìn lại, trông thấy bên bàn một gã trungniên và một tiểu tử, trên mặt bàn có ấm trà, một cái chén, một ít thức ăn,trong chốc lát, người trung niên nam tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-phong-luu-cua-cong-chua/2427868/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.