Cô hôn mê 2 ngày vì thể trạng yếu khi tỉnh dậy,cả người cô đau nhói kèm theo rất nhiều băng gạc và băng bó.Cô cứ ngồi ở giường thu người mình mà không làm gì cả.
Cả buổi đó cô không ăn uống gì.Tối đó hắn về nhưng không thấy ai đứng ra đón hắn cau mày lại.Hắn hỏi người giúp việc gần đấy
Cẩm Thanh Hà đâu
Quản gia chạy nhanh đến nói
Thưa cậu chủ cô Cẩm Thanh Hà từ sáng giờ vẫn chưa ăn hay uống gì chúng tôi mang đồ nhưng cô bảo cô ấy không đói.Chúng tôi cũng vừa đi lên nhưng cũng nhận câu trả lời tương tự tôi sợ là...
Ánh mắt hắn khi nghe xong đục ngầu xải bước lên trên phòng nơi cô đang co người ở một góc
Hắn bước vào,cô ngỡ rằng đó là quả gia cô không ngẩng mặt lên và nói
Quản gia à ông không cần mang lên đâu cháu không đói mà
Giỏi lắm cô không ăn đúng không
Nghe thấy giọng quen thuộc ấy cô ngẩng mặt lên,gương mặt cô tái mét lại
Anh...anh đừng lại đây...đừng lại đây
Cô lùi lại,khuôn mặt cô càng sợ hãi hơn không trụ được nữa cô ngất lịm đi.Hắn thấy cô vậy không bận tâm mà rút điện thoại ra gọi
Thương Trì cậu ra đây đi cô ta lại ngất rồi
Cái gì,rốt cuộc cậu chăm sóc người bệnh kiểu gì thế
Cậu ra hỏi cô ta tôi vừa vào cô ta nhìn thấy tôi đã ngất rồi
Thương Trì ngán ngầm về 2 người này lên chạy xe đến.Kiểm tra xong anh ra nói
Cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819927/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.