Trước mặt cô là chiếc kẹp tóc nhỏ màu đỏ cùng với bức ảnh một cô bé tóc dài đang cầm hoa cười tươi rói.Cô bỗng nhớ ra ngời cô từng cứu hồi bé chính là Phó Dương Thần
...--------Trích dẫn hồi ức--------...
Hôm đó cô gặp anh trong tình trạng sốt cao,trên người toàn vết thương.Cô thấy có mấy tên đàn ông cao to đuổi đến thì đoán ra họ là kẻ bắt cóc nên đã dùng sức lực nhỏ bé của mình kéo anh vào chỗ khuất.Cô xé quần áo mình để bó lại vết thương cho anh.Lúc sau cơn hạ sốt dần dịu đi anh tỉnh lại nhìn thấy cô hỏi
Em đã cứu anh sao
Cô cười vui vẻ gật đầu với hắn.Hắn ngồi dậy nói
Cảm ơn em đã cứu anh nha,thế em tên là gì
Lúc cô định trả lời thì vệ sĩ của anh đã tìm thấy anh.Trong lúc này cô sợ hãi vì có nhiều người nhanh chóng nhét vào tay anh hình ảnh của cô do bị thấm nước lên bị mờ chạy đi và vô tình rơi mất chiếc kẹp mà mẹ cô đã mua làm quà sinh nhật.Hắn thâý chiếc kẹp bèn cầm cả kẹp và ảnh của cô nắm chặt trong tay rồi cùng vệ sĩ đi về
...----------------...
Đúng lúc này hắn đi vào trong phòng để lấy hồ sơ để quên ở bàn tình cờ thấy cô đang cầm tấm ảnh vào chiếc kẹp đấy,mắt hắn đỏ ngầu chạy tới giật lại đồ dùng chân đá cô sang một bên quát
Ai cho cô chạm vào đồ của tôi
Bấy giờ cô mới phát hiện ra hắn,cô lắp bắp định giải thích nhưng chưa kịp giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819906/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.