Trong góc nhà hàng.
Những món ăn được sắp xếpkhéo léo trước mắt, Lạc Thải Lăng tay cầm dao nĩa, tao nhã ăn cơm. Chàng trai đốidiện chăm chú nhìn cô, đôi mắt mang nét cười, ánh nến chập chờn làm đường congcủa khuôn mặt anh tuấn càng thêm nhu hòa, có ảo giác gần như trìu mến.
“Trên mặt em có dính thứcăn sao?”
Đỗ Phi Vân hơi ngạcnhiên, cười khẽ: “Không có!”
“Vậy sao anh không ăn, cứngồi đó nhìn em làm gì?”
Anh lắc đầu. “Nhìn em ăn,cũng là một sự hưởng thụ”. Mỗi lần ở cùng một chỗ với cô, anh sẽ không để thờigian của mình bị lãng phí vào những thứ khác.
“Miệng anh thật ngọt,đáng tiếc là bổn cô nương sẽ không bởi vậy mà sung sướng, vui vẻ đến mức quênmất mình là ai. Anh hãy dành chiêu này lại để đối phó với những người ái mộ đếmkhông hết của anh đi”. Cô quen biết Đỗ Phi Vân đã nhiều năm, em gái Đỗ Phi Vụcủa anh là bạn thời tiểu học với cô, gia thế của hai người cũng tương đươngnhau, hai bên cha mẹ cũng từng có ý ghép đôi bọn họ.
Anh là một hình mẫu “bạchmã hoàng tử” điển hình mà các nữ sinh thầm ngưỡng mộ, văn võ song toàn, tuấn tútao nhã, khí chất đường hoàng, ăn nói lịch sự. Những năm 9, 10 tuổi còn chưahiểu chuyện, cô cũng từng là một trong số những “nữ sinh” kia.
Anh giúp cô học toán, dạycô chơi bóng, cùng cô trò chuyện. Người tất cả mọi thứ đều xuất sắc như anh, dễdàng trở thành đối tượng trong lòng các cô gái trẻ. Khi đó cô cảm thấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-em-mot-hanh-phuc/3252333/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.