Có điều khi tôi nắm hộp ngọc trong tay, Lục Thanh Sơn có chút buồn buồn, nhìn tôi nói:
- Lý huynh, ông trời thật không công bằng!
Nghe vậy, tôi chỉ cười nhạt, sau đó đáp:
- “chiến tranh không ngại dối lừa”, Lục huynh, nhường tôi rồi!
Lúc trước tôi cố ý làm ra tư thái công kích, thực ra tôi không hề tấn công, nhưng Lục Thanh Sơn lại tưởng tôi muốn tấn công hắn, nên đã điều động đòn chống trả, trong lúc điều động chân nguyên, sẽ làm giảm tốc độ, cho nên, tôi đến nhanh hơn một bước.
Đợi Lục Thanh Sơn phản ứng lại, thì đã muộn rồi, hộp ngọc đã nằm trong tay tôi!
- Thôi bỏ đi, Lục mỗ tôi không phải là người thích hơn thua, coi như là để kết bạn với Lý huynh nhé!
Lục Thanh Sơn có phần rộng lượng, trực tiếp xua tay, thu hộp ngọc của mình lấy được vào trong túi càn khôn, tôi cũng thế, không cần biết bên trong hộp ngọc có gì, lúc này không thích hợp để mở ra.
- Đúng rồi Lý huynh, không biết cậu có phát hiện nơi này có gì đó không đúng không?
Chính lúc này, Lục Thanh Sơn nhíu mày, kế đó cất tiếng hỏi tôi.
Nghe vậy tôi khẽ ngây người, hỏi Lục Thanh Sơn có ý gì? Lục Thanh Sơn không vội vàng trả lời ngay, mà đi đánh giá quanh hang động một lát, một lúc sau, mới lên tiếng.
- Lẽ nào cậu không phát hiện ra sao? Những hang động này, tôi cứ có cảm giác là bị người khác cố tình di chuyển qua nơi này?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075577/chuong-379.html