Đầu tiên là buổi sáng hôm ông nội mất, lúc ông nội nắm lấy cổ tay tôi, cũng tự mình buông ra, hiện tại cũng vậy.
Ông nội đã mất được vài ngày, thường thì thi thể đã hoàn toàn đông cứng, nhưng vừa nãy tay của ông nội rõ ràng là tự buông ra.
Người đã chết ba ngày, bắp thịt vẫn có thể tự co vào thả ra sao?
Nhìn ông nội không động đậy, tội vội vàng xuống giường, lập tức chạy đến bên cạnh bố, hỏi bố tại sao lại như thế này?
Gương mặt bố tôi u ám, sau đó dùng thanh âm cực kỳ âm u nói với tôi:
- Hồi môn rồi, mau đi gọi Lương tiên sinh, nói trong nhà xảy ra chuyện, nhớ, trên đường có gặp phải ai, cũng không được nói gì cả.
Lúc này, bố nhìn tôi, vội vàng cất tiếng nói, tôi nuốt một ngụm nước miếng, gật đầu trực tiếp xông ra khỏi phòng, sau đó, thời khắc tôi bước ra khỏi cửa nhà, cả người tôi bỗng khựng lại.
Ánh mắt dán chặt vào mặt sân trước nhà, bởi vì, những dấu chân vốn dĩ đã biến mất, bây giờ lại xuất hiện, hơn nữa những dấu chân lần này không giống với lần trước.
Bởi vì dấu chân lần này không hề đi đi lại lại, mà trực tiếp kéo dài đến cửa sổ cạnh giường tôi, sau đó dấu chân in xuống mặt đất ngoài cửa sổ..... rất sâu.
Nhìn thấy vậy, tôi hít một hơi lạnh, đêm qua bên cửa sổ phòng tôi lại có thứ gì đó? Nhìn tôi cả đêm? Tôi cảm giác tâm lý của bản thân gần như đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074833/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.