Âm thanh của tôi vừa vang lên, Lương tiên sinh bên cạnh lập tức quay đầu lại, trong ánh mắt đang nhìn thôi toát lên một ý vị khó miêu tả.
Lương tiên sinh không lên tiếng, trực tiếp lấy ra một bao thuốc, lấy một điếu châm lên, lúc này mới mở lời, hỏi tôi có nghi ngờ gì?
Trong lòng tôi thoáng vui mừng, vội vàng hỏi Lương tiên sinh, bộ áo liệm kỳ quái trên người ông nội, có phải do ông ấy may hay không?
Chính vào lúc tôi vừa nói xong, Lương tiên sinh lập tức nhíu mày, nhìn tôi chằm chằm cất tiếng hỏi:
- Cháu không động vào mấy thứ trên bàn thờ chứ?
Lời nói của Lương tiên sinh khiến tôi đơ ra, một lúc sau mới phản ứng lại được, hiểu ra Lương tiên sinh là đang nói đến hai con người rơm trên bàn thờ.
Tôi vội vàng lắc đầu, nói với Lương tiên sinh, tôi không hiểu gì, nên không dám động, nói xong, tôi nhìn thấy gương mặt căng thẳng của Lương tiên sinh có chút nhẹ nhõm.
Sau đó, Lương tiên sinh đưa điếu thuốc trong tay lên rít một hơi, lúc này mới nói với tôi:
- Không sai, thứ đó là do ông làm.
Tuy rằng sớm đã đoán ra được, nhưng hiện tại nghe thấy Lương tiên sinh tự mình nói cho tôi biết, trong lòng vẫn trào lên một cảm giác kinh ngạc khó nói thành lời.
Có điều tôi vẫn kỳ vọng, có thể biết được nhiều đáp án hơn, Lương tiên sinh có thể nói cho tôi biết nhiều thứ hơn.
Tôi gần như không kìm được mà gặt hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074830/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.