Nương theo từng hạnh phúc xinh đẹp trong thành phố này, sự trong sạch lén lút phủ kín một góc nhỏ, không một tiếng động, không một âm thanh.
Hôm nay là một ngày rất đặc biệt, mọi người được tặng quà, mặc dù giá trị chẳng đáng là bao nhiêu, nhưng người ta lại vô cùng vui vẻ.
Trên đường đi về nhà, Lãnh Tang Thanh ôm chặt con gấu Winny giữ nhiệt ở trong lòng.
Cô mặc một chiếc áo khoác lông màu trắng dài tới mắt cá chân, và quàng rất nhiều khăn trắng ngà lên cổ, phối hợp với mái tóc dài đen mượt, làm nổi bật ngũ quan xinh đẹp và làn da trắng nõn, bên dưới cô cũng đi một đôi giày màu trắng, thoát nhìn vô cùng đáng yêu, vừa đi qua phố nên trên người bị phủ một lớp tuyết, trông cô rất giống một tiểu yêu tinh.
Mỗi đi một bước đều phát ra tiếng "Kẽo kẹt kẽo kẹt", khiến lòng người ta thật ngứa ngáy, cô nghịch ngợm hà ra hơi trắng, tay vuốt vuốt cái mũi đỏ bị lạnh, ngốc nghếch nở nụ cười.
"Ôi chao!"
Một ánh hồng rọi vào mắt, cô tò mò đi tới thì phát hiện đó là một bông hồng ướt át xinh đẹp, ở chỗ này có tấm bìa trắng làm nổi bật đóa hoa hồng, khiến người ta vui mừng tới mức thở dồn dập.
Cô nhặt nó lên, rồi đứng nguyên tại chỗ, tràn đầy mơ mộng nhìn nó, trong đôi mắt hiện lên ánh hào quang.
"Đúng vậy, từ nhỏ giờ chưa ai tặng hoa hồng ình."
Một hồi bước chân dồn dập làm chặn đứt suy nghĩ của Lãnh Tang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niep-mon/2945685/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.