nhóm dịch: bánh bao
Đối phương nhìn thấy anh liền giống như tên trộm hề hề tiến lên nhỏ giọng nói: “Buổi chiều không làm việc, mấy người anh em vụng trộm lên núi săn mấy con thỏ để nướng.”
Núi là của tập thể, tất cả mọi thứ trong núi cũng là tài sản công cộng, vì vậy họ không được phép vào núi để săn bắn.
Nhưng đám đệ tử trong thành này, làm sao chịu được khổ sở chứ? Đương nhiên là cách năm ba năm nghĩ biện pháp ăn gì đó.
Trước kia lúc thôn kia, đại đội trưởng ngược lại phát hiện, nhưng biết bọn họ đều có lai lịch khó lường, cũng mở một con mắt nhắm một con mắt không quản nhiều.
Hai người nhanh chóng đi đến rừng trúc lớn phía sau nhà máy gạch cũ, đi vào không được mấy bước quả nhiên đã nhìn thấy ánh lửa.
Đám người bốn người bọn họ, tất cả đều là đồng chí nam, tuy rằng không rõ ràng Tiêu Mạc Nhiên rốt cuộc có bối cảnh gì, nhưng ngày anh lên xe lửa đi về phía tây nam này, có mấy người có diện mạo đến tiễn anh.
Cho nên tất cả mọi người đều lấy anh làm chủ, trước kia đều luôn tranh nhau làm việc cho Tiêu Mạc Nhiên, dù sao tất cả mọi người đều được chia công điểm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nien-dai-van-lao-dai-la-thien-tai-xem-tuong/4176064/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.