Không quan tâm thật à?
Mộ Sở cũng nổi nóng. Cô bước lên phía trước, nhìn theo bóng lưng đang rời đi của hắn mà gào ầm lên:
- Được lắm! Kệ em phải không?! Từ hôm nay trở đi em bắt đầu tuyệt thực! Đói chết thì thôi!
Kết quả là Lâu Tư Trầm không quan tâm thật. Hắn mặc kệ cô, chống gậy đi thẳng, coi như không nghe thấy.
Tiết Bỉnh đứng yên chỗ cũ, đi không được mà ở cũng chẳng xong. Cuối cùng đành phải hỏi Tần Mộ Sở:
- Thiếu phu nhân ơi, mình có đi ăn nữa không?
Tần Mộ Sở điên tiết trợn mắt lên lườm anh ta:
- Anh thấy chuyện đến nước này mà tôi còn nuốt trôi được cơm à?
Tức no rồi còn đâu nữa!
Lại còn có bao nhiêu là người nhìn, xấu hổ chết mất thôi!
Mộ Sở quay người đi về phía ngược lại.
Đến giờ cơm chiều, Lý Sảng đến gõ cửa phòng cô:
- Chị Mộ Sở ơi, ăn cơm thôi!
Mộ Sở xua tay:
Không ăn! Sao thế? Nhìn dáng vẻ ỉu xìu của cô, cô nàng hỏi một câu quan tâm.
Không sao đâu, không muốn ăn, tuyệt thực! Chị gầy thế này rồi còn nhịn cái gì?! Lý Sảng cạn lời.
- Ờ, đói chết đi cho xong chuyện!
Nói đoạn, Mộ Sở đóng cửa lại, vào phòng trùm chăn ngủ.
Ngủ là chẳng phải suy nghĩ gì hết.
Cuối cùng khi ngủ tới rạng sáng thì cô tỉnh dậy vì đói quá.
Đói đến mức bụng kêu rồn rột, đói không thể nhịn được nữa, cô đành lật chăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niem-niem-hon-tinh/2696472/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.