Sáng sớm trời cao xanh không gợn chút mây! Mặt trời nhô mới lấp ló đã mang lại cho người ta một cảm xúc khó chịu.
Dương Linh hôm nay dậy sớm.
Hôm qua mang 1 bụng uất hận vì Minh Diệp bỏ công việc về nhà với Giản Thanh Ngọc kia, cô thì không làm được việc gì bị thư kí Lương khiển trách, từ đó mọi tội lỗi cô đều tính hết lên đầu Thanh Ngọc.
Trằn trọc cả đêm, cô không biết tiếp theo phải làm gì để có thể cướp Minh Diệp về bên mình. Thôi dù sao thì chuyện gì đến cũng sẽ đến, cũng chỉ là đứa con mà thôi, cô sẽ chờ cơ hội thật tốt rồi chân chính cướp anh về bên mình. Tự nhìn vào gương, cô thay bộ đồng phục thư ký rồi đi đến công ty.
Ở bệnh viện, người qua lại đông đúc. Chiếc xe đen lịch lãm dừng trước cổng. Minh Diệp bước xuống xe, đi sang bên này, tài xế Ngô đã nhanh hơn ra mở cửa cho Thanh Ngọc. Mặc dù là người lớn tuổi hơn nhưng ông vẫn cung kính như vậy. Thanh Ngọc mỉm cười:
-Chú Ngô, chú không cần như vậy đâu, cháu tự mở cửa xe được mà!
-Ấy cái đó lại không được! Đây là trách nhiệm của tôi, cô Ngọc định cướp mất việc của tôi sao – chú Ngô cũng lém lỉnh pha trò.
-Chú thật là, cháu không dám đâu! Cảm ơn chú! – Thanh Ngọc cười tươi.
-Em đó! – Minh Diệp nhìn cô, khẽ trách – chú Ngô làm việc từ khi ba bắt đầu gây dựng sự nghiệp đến nay! Nếu không phải chú ấy kiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niem-hanh-phuc-cua-tong-giam-doc-hac-am/2962539/chuong-48-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.