Kỳ nghỉ ngắn ngủi tại Nohant yên bình và ấm áp đến rồi đi một cách bất ngờ. Khi dấu chấm cuối cùng khép lại giữa những mơ hồ của hoàng hôn, ai nấy đều có chút luyến tiếc, chẳng dễ gì buông bỏ khoảng thời gian đẹp đẽ ấy.
Chia ly cũng chỉ để rồi có một ngày gặp lại trọn vẹn hơn.
Từng người bạn lần lượt trở về Paris, về lại sân khấu rực rỡ của Kinh đô ánh sáng. Delacroix và Chopin ngày càng như hai nửa bổ sung cho nhau, thường xuất hiện song hành trong nhiều buổi gặp gỡ. George Sand và người tình Musset lại cùng ra nước ngoài, như để bù đắp cho lần thiếu vắng vị thi sĩ ấy ở Nohant, tìm lại dư vị ngọt ngào của tình yêu.
Thoát khỏi những ngày an nhàn, quay lại với âm nhạc và công việc, Liszt chẳng thấy chút khó khăn nào. Điều khiến anh cảm khái nhất là được ở nhà mình thật tuyệt. Có Bösendorfer, có Erard, và quan trọng nhất là được tự do chơi đàn theo ý thích. Không phải anh không thích song tấu với Chopin, mà chỉ là... cái cảm giác tự do ấy, với một nghệ sĩ dương cầm, có sức quyến rũ không gì sánh nổi.
Anh lại tham dự các buổi salon, dạy học, chuyển soạn những khúc nhạc yêu thích thành bản dương cầm — và dĩ nhiên, điều quan trọng nhất: ngày nào cũng được gặp Charoline. Đó mới là cuộc sống mà Liszt luôn mong muốn.
Nhưng có một điều lạ là gần đây, các lời mời đến salon dường như luôn tránh giờ của Charoline. Và trong một vài buổi, Liszt còn cảm nhận rõ sự thiên vị của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhung-ngay-choi-dan-va-noi-loi-yeu-cung-liszt/4690015/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.