Tưởng giấm chua hóa ra bà mai.
Như vậy Bán Dạ Sinh và Diễm Phương thành vợ chồng. Ngày cũng như đêm, mùa hè cũng như mùa đông, lúc nào cũng không rời, cả hai đắm đuối trong hoan lạc.
Sau khi về với Bán Dạ Sinh, Diễm Phương có kinh được một lần rồi thụ thai. Bán Dạ Sinh rất mừng, vì trái với lời thuật sĩ đã dặn, Sinh vẫn có con được và thầm mừng dương vật của mình được việc đủ đường.
Ðến tháng thứ tư, thứ năm, thân mình Diễm Phương trở nên thô, thành thử việc giao hoan không còn thoải mái. Diễm Phương khuyên Sinh không nên hoang phí tinh huyết rồi hai người bắt đầu ngủ riêng.
Một mình trong thư phòng, Bán Dạ Sinh không khỏi suy nghĩ vẩn vơ, mơ tưởng chuyện liễu ngõ hoa tường. Hồi trước, lúc chưa được Diễm Phương thì làm như đã được nàng, cả đời không lấy ai khác cũng được, nhưng bây giờ xong xuôi thì lại mơ việc Nga Hoàng Nữ Anh chung chồng còn hay đến thế nào nữa. Lúc mới cưới nàng Sinh đã có ý ấy, nhưng vì mãi miệt ngày đêm trong cuộc truy hoan nên không nghĩ tới nữa. Bây giờ thư thả, dâm tình dào dạt, nóng nảy muốn làm cho được. Bụng nghĩ thầm:
“Trong số những phụ nữ mình đã gặp, hai nàng đặc hạng mình không biết tên họ,ï địa chỉ mới là tuyệt thế giai nhân, chỉ có họ và Diễm Phương là vợ mới lấy có thể sánh nhau, tạo nên thế chân vạc. Có điều làm sao biết hai nàng ấy ở đâu mà tìm.
Thôi thì chưa tìm được người hạng nhất thì đành tìm hạng nhì, nhưng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhuc-bo-doan/195174/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.