Hoàng Quân vứt dứt lời, bầu không khí bỗng chốc trở nên hết sức ngượng ngùng. Tuyết Ly ló đầu ra từ tấm lưng rộng của Gia Bảo, mặt hơi nhăn lại nói với cậu.
- Này\, đừng có trêu chị nữa.
Hoàng Quân cười hì hì, ấy vậy nhưng lại không hề có ý định phủ nhận lời mình vừa nói, chỉ thủng thẳng xách đồ vào trong.
Gia Bảo đưa mắt nhìn theo, khuôn mặt lạnh đến mức muốn đông đá. Biểu cảm của anh, Tuyết Ly không nhìn thấy, bởi vì cô vẫn đang bận lườm nguýt cậu nhóc nghịch ngợm kia. Nhưng Bình An đứng quan sát từ xa lại trông thấy tất cả. Cô mím môi, nhìn Hoàng Quân rồi nhìn Tuyết Ly một cái.
Tuyết Ly vẫn tự giác giúp Gia Bảo cầm đồ vào, còn nhiệt tình ôm thùng giữ nhiệt còn lại mặc cho anh ngăn cản.
Nhân viên đang làm việc đều cùng lúc ngừng tay, vừa ăn hoa quả uống trà sữa vừa trò chuyện, Đình Phong thì vẫn ngồi một chỗ đọc kịch bản, tay cầm bút viết nguệch ngoạc bên trong. Tuyết Ly đành cầm một ly qua cho anh, lịch sự mời.
- Đạo diễn nghỉ tay ăn chút đi ạ. Lát nữa đá tan sẽ không còn ngon nữa đâu.
- Để đó đi. - Đình Phong không ngẩng đầu lên\, chỉ lạnh nhạt ra lệnh như vậy. Giống như ngồi lâu có chút mỏi\, anh hơi duỗi người\, sau đó dựa vào lưng ghế\, chậm rãi lật qua trang tiếp theo. Bỏ mặc Tuyết Ly đứng như trời trồng ở đó.
Như một thói quen, biết anh không hề để ý đến mình tức là đang giận,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864667/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.