- Sao anh... lại tức giận vậy? - Sau vài giây đứng hình vì kinh ngạc\, Tuyết Ly hé môi cẩn thận thăm dò. Dù chỗ bị anh nắm lấy có chút đau\, ấy thế nhưng cô vẫn không phản kháng\, chỉ cắn môi chịu đựng.
Gia Bảo hôm nay thật sự rất lạ. Anh ấy mỉm cười, sau đó lạnh nhạt, cuối cùng lại tức giận. Quan trọng là cô không hiểu vì sao anh lại như thế, càng không phân tích được những câu hỏi của anh.
Đặc biệt là câu cuối cùng.
Từng người từng người nghĩa là sao? Việc đó sẽ ảnh hưởng đến anh ư?
Cô thắc mắc rất nhiều, nhưng cô chỉ lựa chọn câu hỏi mà cô nghĩ dễ trả lời nhất và đáng để cô thắc mắc nhất. Còn những cái khác cô không dám hỏi. Cô sợ anh sẽ nhận ra được sự khuyết thiếu trong cảm xúc của cô. Có đôi khi cô không thể nhận diện được một ai đó vì sao lại có cảm xúc ấy, hay vì sao lại bộc lộ cảm xúc ấy. Giống như bây giờ, rõ ràng anh đang giận, nhưng cô lại không rõ nguyên nhân đằng sau.
Cô đã nói gì sai ư? Nhưng cô cảm thấy mỗi câu mà bản thân nói rất bình thường cơ mà.
Cho nên, cô thật sự không thể hiểu được. Cô luôn luôn nhìn anh, luôn đặt anh trong tầm mắt của mình, cô đã quen với mỗi một nụ cười mỗi một ánh mắt dịu dàng của anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh như vậy. Nhưng cô lại không biết bắt nguồn từ chuyện gì.
Rất rõ ràng, anh đang nổi giận với cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864666/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.